Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010

Định mệnh_III

- Chị Xuân, coi chừng té!

Nghe tiếng kêu của bé Ty, Xuân như người vừa tỉnh cơn mơ.

- Chị Xuân, nãy giờ chị chạy bộ mà em thấy như chị đi bộ vậy, chị giống như người mất hồn, chị có sao không, hồi nãy tới giờ chị cứ sao sao đó.

- Chị không có gì đâu, chắc tại đêm qua chị làm đêm nên sáng nay hơi mệt.

- Thôi không chạy nữa, chị ngồi ở băng ghế chờ em đi mua cho chị chai nước, chị ngồi ở đó chờ em đi. – Bé Ty vừa nói vừa chỉ về phía băng ghế gần một gốc cây lớn

Xuân ngồi trên băng ghế, nhìn những người tập thể dục qua lại, nhìn những hàng cây, nhưng sao hàng cây cứ nhoè dần trong nước mắt… Trước mắt Xuân lại hiện về những ký ức của hai năm trước…

Xuân vẫn đi làm như bình thường, nhưng hôm nay Xuân lại thấy trong lòng rất khó chịu. Xuân và tới văn phòng, ai cũng hỏi Xuân khi nào thì Trọng về, khi nào đám cưới,…Xuân chỉ cười cho qua chuyện. Cửa văn phòng chợt mở, anh Trực bước vào. Anh nhìn Xuân với ánh mắt rất lạ, rồi anh nói giọng hơi nghèn nghẹn:

- Em ra đây anh có chuyện riêng muốn nói. Còn mọi người làm việc tiếp đi.

Anh Trực dẫn Xuân lên văn phòng Trọng, rồi anh nói:

- Em bình tĩnh nghe anh nói, anh vừa nhận được điện thoại bên Thụy Sĩ, anh chẳng biết nói sao với em nữa..

- Anh đừng làm em hồi hộp anh nói đại đi, chuyện liên quan tới anh Trọng phải không?

- Thật ra là vầy, bệnh viện bên Thụy Sĩ gọi báo là Trọng đang trong giai đoạn nguy hiểm tính mạng, anh ấy bị suy tim cấp tính.

- Anh nói sao suy tim hả? Hồi nào giờ ảnh khoẻ lắm mà.

- Anh cũng không rõ, họ nói rằng lúc máy bay chuẩn bị cất cánh đột nhiên anh Trọng khó thở, rồi ngất đi, họ đưa anh ấy vô bệnh viện…

- Anh đừng nói nữa, anh ấy nằm ở bệnh viện nào, em qua Thụy Sĩ ngay bây giờ.

- Anh sắp xếp hết rồi, ngay khi biết tin anh đã đặt sẵn 2 vé máy bay cho em và ba Trọng qua Thụy Sĩ, anh cũng nhờ người đi đón ba Trọng tới đây, chắc cũng gần tới, anh cũng nhờ chị Ngọc về nhà em dọn dùm em vài bộ đồ, Ngọc với ba Trọng tới là đi liền.

- Em không biết cảm ơn anh như thế nào nữa, không có anh em không biết phải tính sao. – Xuân cố gắng không khóc nói hết câu.

Xuân vội vàng chào anh Trực rồi xuống đứng chờ trước cửa công ty, Xuân cứ đi mà không biết mình đang đi đâu. Ba Trọng đã tới, vừa thấy Xuân là ông không cầm được nước mắt. Xuân tự trấn tĩnh bản thân rồi an ủi ba Trọng:

- Bác đừng khóc, anh Trọng không sao đâu, mình đi liền cho kịp chuyến bay đi bác.

Suốt chặng đường ra sân bay, cho đến khi máy bay cất cánh Xuân luôn cứ phập phồng lo sợ. Ngồi trên máy bay, Xuân cứ mong nó bay thật lẹ, đưa Xuân đến gặp anh Trọng ngay. Máy bay vừa hạ cánh là Xuân liền tìm xe đến bệnh viện thật nhanh. Hỏi thăm được biết Trọng nằm trong khu chăm sóc đặc biệt, nhìn Trọng qua tấm kiếng ngăn mà Xuân chỉ muốn đến ôm chầm lấy anh. Còn ba Trọng đang cần người an ủi, Xuân phải cố gắng an ủi ba Trọng:

- Bác đừng lo, con tìm bác sĩ hỏi tình trạng của anh Trọng, bác chờ con quay lại.

Xuân bước đi mà nước mắt cứ đầm đìa. Xuân tìm được bác sĩ và được biết bệnh của Trọng không có cơ may hồi phục. Trọng bị suy tim cấp tính, khi bệnh phát với người thể chất yếu chỉ chịu được thời gian ngắn, do Trọng cơ thể khoẻ mạnh nên cầm cự được thời gian lâu hơn. Bác sĩ sẽ cho người nhà gặp Trọng lần cuối vì anh ấy sẽ ra đi bất cứ lúc nào.

Xuân quay lại phòng bệnh nhìn ba Trọng mà không nói nên câu

- Bác ơi, anh Trọng…

- Con đừng nói nữa bác hiểu mà, nó cũng như mẹ nó, ra đi bỏ lại mình bác. – nói xong ông chỉ ôm mặt mà khóc.

- Một lát nữa bác sĩ tới sẽ cho con với bác vào thăm anh Trọng…

Hai bác cháu vào phòng bệnh nhìn Trọng đang hôn mê mà nghẹn ngào không nói nên câu. Anh nằm đó, đâu biết là Xuân đau khổ đến chừng nào. Xuân nhìn Trọng chỉ mong anh mở mắt nhìn cô lần cuối, Xuân quỳ mọp bên giường nắm lấy tay anh mong anh biết cô đã tới, hãy mở mắt ra nhìn cô, nhìn ba anh lần sau cùng. Anh vẫn nhắm nghiền đôi mắt, rồi Xuân cảm nhận tay anh lạnh dần, lạnh dần…Anh đã ra đi mà không nhìn cô lần cuối, không nói một lời với cô.

Ba Trọng quyết định hoả táng Trọng đưa tro cốt anh về nước. Ông đã mất vợ, giờ mất con, ông không muốn an táng con, ông muốn đứa con trai duy nhất ở cạnh bên ông. Trong lúc dọn hành lý của Trọng,Xuân thấy một cái hộp màu đỏ, Xuân mở ra trong đó có một cặp nhẫn và một sợi dây chuyền có mặt hình ngôi sao nhỏ. Xuân nhớ lúc trước mỗi khi đi chơi, Xuân thường nói là thích ánh lấp lánh của những ngôi sao. Cô không sao cầm được nước mắt, sợi dây chuyền là món quà bất ngờ mà Trọng nhắc tới. Kể từ bây giờ sợi dây chuyền sẽ mãi theo cô, nó là tình yêu mà hai người đến với nhau trong thời gian tuy ngắn nhưng vô cùng sâu đậm . Tình yêu của Xuân và Trọng là sự an bày của định mệnh, định mệnh đã cho họ gặp nhau, đến với nhau, nhưng không cho họ mãi mãi bên nhau.

Có những cuộc tình tuy ngắn ngủi nhưng lại làm con người không thể nào quên được. Số phận an bài cho hai trái tim đồng cảm gặp nhau, định mệnh đưa đẩy họ gặp nhau. Trên đường tình tuy phải có người chịu đau khổ nhưng cũng có lẽ nhờ vậy mà giá trị của tình yêu không bao giờ mất.

Chuyện như mới ngày hôm qua….

- Chị Xuân, chị Xuân, sao chị khóc vậy?

- Chị thiếu ngủ nên mắt cay thôi, chị đâu có khóc đâu

- Chị gạt em, trên mặt chị đầm đìa nước mắt kìa. Em không phải lên ba đâu mà chị gạt em.

- Thôi được rồi, chị sợ em rồi, chị khóc được chưa, nhưng em đừng hỏi nữa, con nít nhiều chuyện quá

- Em học lớp 8 rồi, không phải con nít. Hứ, giận chị luôn, không đưa nước cho chị đâu, ai biểu kêu người ta là con nít.

- Thôi tôi sợ cô rồi cô nương, không kêu con nít nữa chịu chưa?

- Ừ , hết giận rồi, quên nữa, nước của chị nè. Chị uống đi, em với chị về nhà.

Xuân uống chai nước như uống nỗi buồn vào trong lòng, không hiểu sao đã hai năm rồi mà hình ảnh xưa vẫn hiện rõ trong tâm trí cô. Mà cũng có thể hôm nay là ngày giỗ của anh Trọng nên làm Xuân nhớ tới anh. Cũng có thể gió của hôm nay giống cơn gió ba năm về trước giống ngày Xuân gặp trọng lần đầu trong công viên…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét