Hai chị em cùng chạy bộ, nhưng trong đầu Xuân những chuyện về anh cứ hiện ra…….
- Hồi sáng, anh là người chạy xe trong công viên phải không?
- À, lúc sáng cô có nói dùm tôi. Không ngờ gặp cô ở công ty này, cô làm ở đây hả?
- Tôi là nhân viên Pr ở đây, anh mới tới đây làm hả?
- Ừ, cũng gần như là vậy, tôi phải đi gấp, tôi gặp lại cô được không?
- À, tôi không biết trái đất này nhỏ mà, mới sáng gặp anh giờ tôi gặp nữa đó thôi. Tôi với anh cùng công ty gặp lại là hiển nhiên rồi , tôi cũng có việc phải đi, chào anh.
Xuân cảm thấy rất lạ, một người xa lạ mà trong ngày gặp hai lần. Nhưng nghĩ chuyện đó làm gì, cô vào văn phòng làm tiếp chuyện. Vừa vào văn phòng là xuân nghe giọng chói chang của Thuỷ:
- Mọi người biết hôm nay công ty mình có CEO mới không, tôi mới nghe chị Ngọc trưởng phòng nói đó. Nghe nói anh ta mới tốt nghiệp bên Anh được công ty mời về làm, chắc dữ dằn lắm.
Tiếng xì xào nhao lên cả căn phòng, Xuân không thích hóng chuyện người khác cô bắt tay vô công việc của mình. Tới giờ tan sở, một ngày đi làm mệt nhọc của Xuân cũng chấm dứt. Vừa xuống bãi lấy xe, Xuân phát hiện mình quên đồ trên văn phòng nên quay lên lấy. Đi gần tới cửa văn phòng, Xuân ngạc nhiên vô cùng, đứng trước cửa phòng là anh chàng lúc sáng. “Anh ta làm gì ở đây vậy?” – Xuân nghĩ thầm. Xuân đến gần hơn, anh ta cũng nhìn thấy Xuân. Có thể trong cả ngày gặp gỡ, đây là lần hai người đứng gần nhất, trong thoáng chốc hai ánh mắt nhìn nhau tha thiết. Giữa hai con tim dường như có cùng nhịp đập trong khoảnh khắc này. Từ trước tới giờ Xuân không bao giờ tin có tình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng giờ đây chuyện đó đang xảy ra với cô.
- Ơ, anh làm gì ở đây, mọi người về hết rồi…
- Tôi hỏi anh Trực được biết cô làm ở đây nên xuống đây hy vọng gặp cô, tôi không nghĩ gặp lại cô, tôi chỉ cầu may vì biết có thể giờ này cô đã về.
- Tôi quên đồ nên trở lên để lấy, thật tôi cũng không ngờ là gặp lại anh lần nữa, tao ngộ liền liền. – Vừa nói Xuân vừa nhẹ mỉm cừơi.
- Tôi muốn mời cô đi uống nước để cảm ơn cô chuyện hồi sáng, cô đồng ý được không?
- Anh đang ép tôi đi hả?
- Không tôi không có ý đó, cứ coi như tôi là bạn cô, mời cô đi uống nước, cô đừng ngại.
- Anh để tôi vào lấy đồ mới đi với anh được chứ.
Hai người đến quán nước gần công ty, khung cảnh tao nhã ở đây như làm câu chuyện giữa họ thêm sức cuốn hút đối phương.
- Tôi có thể biết tên cô không ?
- Anh cứ gọi tôi là Xuân, còn anh tên gì?
- Cô Xuân cứ gọi tôi bằng Trọng.
- À, anh Trọng. Từ sáng sớm tôi gặp anh đến giờ là gần tối vẫn còn ngồi đây nói chuyện với anh. Anh đừng nghĩ tôi nhiều chuyện chỉ là ban sáng không biết vì sao anh lại chạy xe trong công viên?
- Thật ra, tôi đi nước ngoài đã nhiều năm, mới về đây khoảng ba tháng. Hồi sáng tôi đi xe nhưng tôi không nhớ quẹo hướng nào để về nhà, nên đành đi ngõ tắt từ công viên, có lẽ cũng nhờ vậy nên gặp được Xuân.
- À thì ra là vậy, tôi cứ nghĩ anh là kẻ chạy xe ẩu tả. Anh về nước đã lâu sao bây giờ tôi mới gặp anh trong công ty.?
- Tôi là CEO của tổng công ty mới được điều về công ty hôm qua, lúc trước tôi làm bên tổng công ty nên cô không gặp tôi, do công ty ở đây thiếu nhân sự nên tôi được điều về, chỉ vậy thôi.
- Thì ra anh là CEO mới mà tôi được nghe nói.
Hai người cứ trò chuyện trao đổi về bản thân, về gia đình, về công ty. Chính hai người cũng không hiểu động lực nào đã khiến hai người từ không quen thành quen và còn có thể trò chuyện hết mình như vậy.
Mọi chuyện vẫn như nhịp điệu, Xuân và Trọng ngày ngày đi làm gặp nhau thường xuyên, không biết từ bao giờ khoảng cách giữa họ cứ ngày một tiến lại gần nhau. Trọng là con người cởi mở vui vẻ, Xuân là một cô gái tuy có hơi khó gần nhưng thực tế con người cô rất nhiệt tình và có trách nhiệm. Thời gian cứ trôi dần, Xuân và Trọng không biết họ đã yêu nhau từ lúc nào, thấm thoát đã một năm. Hai người dự định đám cưới, cả hai ra mắt gia đình hai bên. Gia đình Xuân rất thích Trọng, còn ba Trọng cũng thích đứa con dâu tương lai.
Gần đến ngày đám cưới thì phía tổng công ty gặp vấn đề trong một hợp đồng với một công ty bên Thụy Sĩ, do đó Trọng được cử đi công tác để giải quyết vấn đề. Xuân và Trọng thấy rằng chuyện đám cưới có thể dời lại nên họ quyết định Trọng giải quyết xong công việc trở về sẽ làm đám cưới.
Tiễn trọng ra sân bay, nhìn thấy Trọng đi Xuân bỗng nhiên có cảm giác sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, nước mắt Xuân bỗng tuôn trào. Nhìn thấy con dâu tương lai khóc, ba Trọng an ủi:
- Cháu đừng có khóc, nó đi vài tuần là về, thôi về đi cháu.
Xuân cố gắng vui nhưng trong lòng cứ bất an, khó chịu. Suốt tuần lễ sau đó, Xuân cứ bồn chồn không yên. Buổi tối trước ngày Trọng về, Xuân nhận được điện thoại đường dài của Trọng:
- Chắc khoảng chiều mai là anh về, anh có quà bất ngờ cho em.
- Anh về bình an là em vui rồi. – Xuân không hiểu sao mình lại thốt ra câu đó.
- Sao em nhạy cảm vậy, gặp em tối mai, anh đi chuẩn bị đây, à em nhắn với ba anh là anh về.
- Em sẽ nhắn,…
Xuân định nói tiếp nhưng Trọng đã cúp máy, giờ đây trong lòng Xuân cảm xúc ngày tiễn Trọng ra sân bay lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đêm đó Xuân ngủ trong nỗi bất an khó tả…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét